Bài thơ chưa đặt tên



PHỐ NHỎ NGÀY VUI

Phố nhỏ bây giờ anh đón đưa
Lòng em vui quá nói sao vừa
Trời xanh mây trắng ngàn hoa nắng
Từ dạo anh về phố ngớt mưa

Bàn tay với nắm một bàn tay
Hạnh phúc tình ơi mãi đượm đầy
Hình như phố cũng mừng vui nữa
Lấp lánh hoa cười nắng sớm mai ....

Như Quỳnh




(Đọc bài thơ của quỳnh đáp lại nhưng chưa biết đặt tên gì?
Mọi người chọn giúp một cái tên nha!)

Phố tình yêu *

Căn gác nhỏ nép mình bên phố
Hắt hiu đèn lất phất giăng mưa
Có em về buồn không đến nữa
Phố thêm đèn sầu cũng thôi giăng


Chỉ còn ta với những đêm trăng
Cùng làm thơ và mơ cổ tích
Một lần thôi anh thành Từ Thức
Cưới em về từ giã cung tiên.


Phố hoa đăng đón cô vợ hiền
Nhà rộn ràng chờ nàng dâu thảo
Đi bên anh em thì thầm bảo
"Mình suốt đời hạnh phúc nha anh!"

   Hạ Vi Phong

* Tựa bài do Như quỳnh đặt

Hạ Vi Phong

Nam nhi chưa hẳn là may
Công danh sự nghiệp trắng tay ai cần
Một lời nặng đến ngàn cân
Thốt câu thương nhớ muôn phần đắn đo
Sợ ai lỡ bến lỡ đò
Sợ về chung lối không lo chu toàn
Sợ không nuôi nổi vợ con
Ngàn năm bia miệng có mòn ai ơi?

huongxuacondau

thế nên duyên phận có tên
may nhờ rủi chịu đâu rên làm gì
có trách là trách xưa khi
mẹ sinh mình đấng nam nhi..tung hoành..híii

haviphong

Sinh thời bao kẻ thi nhân
"Thương vợ" như Tú* cũng mần thơ thôi
Thương em thân gái nổi trôi
Bến trong bến đục lở bồi biết đâu?

Nếu mà thật dạ thương nhau
Bữa rau bữa cháo anh đâu ngại gì
Chỉ thương em tuổi xuân thì
Neo nơi nghèo khó mấy khi sang giàu...

*Tú Xương

huongxuacondau

lấy thơ em lấp cô đơn
ví dầu em cứ giận hờn... anh yêu
lấy bình minh lấp khoảng mây chiều
lấy anh em biết vui nhiều hay chăng!

haviphong

Gió nào nghĩ ngợi xa xôi
Người ta khóc người ta cười...biết đâu?
Nếu là nỗi nhớ trong nhau
Ngày mai giông tố gặp nhau thêm buồn
Lấy gì ngăn nước mắt tuôn
Lấy gì hàn gắn vết thương tim người?

huongxuacondau

ờ thì như thế gió nha
phong ba bão tố gió ra khổ người
hãy lặng đi để họ cười
hay là họ khóc để "người ta" vui!

Hạ Vi Phong

Gió nào dám nặng niềm riêng
Sợ mang thương nhớ lụy phiền người ta
Trót mang số kiếp phong ba
Trần gian rong ruổi biết nhà nơi đâu

Vương tình Gió sợ Gió đau
Gây thêm bão tố chìm tàu đắm ghe
Thà ôm nỗi nhớ lê thê
Khi nao thương nhớ Gió về ghé thăm

Mơ chi cái thuở trăng rằm
Vương chi cái nợ tơ tằm trăm năm...

huongxuacondau

nếu mà em cứ lặng thinh
thì anh có biết cái tình ra sao
trao anh duyên thắm ngọt ngào
mà anh hờ hững buồn nào hơn không
vậy thì thôi nhé mùa đông
đến đi và ở trong lòng ngàn thu!
không cần anh ..gió lãng du...
bốn phương tám hướng ngao du mọi miền
nơi nào anh cũng niềm riêng
thôi anh hãy cứ xây duyên bốn mùa...

Hạ Vi Phong

Em là hoa nở bên đường
Anh cơn gió nhỏ tha hương tìm về
Đường làng xanh mướt bờ đê
Đường tình muôn nẻo cơn mê lạc loài

Tình gần tình hóa xa xôi
Người gần người cũng mồ côi duyên tình
Giá mà em cứ lặng thinh
Giá đông về muộn chúng mình đâu xa...

huongxuacondau

anh là hình ảnh đầu tiên
vào tim của nhỏ chiến miền nhớ thương
lỡ mang phận đóa hoa thường
chẳng mặn mà lại ven đường mọc lên
gặp toàn gai đá chông chênh
có anh là gió thổi nên điệu tình
thoảng đâu hoa bỗng giật mình
anh là cơn gió vô tình thôi sao!